1. Định nghĩa khoa học về phép chiếu
Phép chiếu không đơn giản là một "bóng đen", mà là kết quả hình học được tạo ra khi ánh sáng xuyên qua vật thể và rơi xuống một mặt phẳng. Nó bao gồm ba yếu tố cốt lõi:
- Đường chiếu (Projection Line)Là ánh sáng chiếu tới.
- Mặt phẳng chiếu (Projection Plane)Là mặt phẳng nơi bóng đổ xuất hiện (ví dụ: mặt đất, tường).
- Phép chiếu (Projection)Là hình dạng thu được trên mặt phẳng chiếu.
Phép chiếu tâm (Center Projection)Là phép chiếu được tạo ra bởi các tia sáng phát ra từ cùng một điểm (nguồn sáng điểm, ví dụ như bóng đèn, ngọn lửa). Đặc điểm nổi bật là 'gần lớn xa nhỏ', thường được sử dụng trong hội họa phối cảnh.
Phép chiếu song song (Parallel Projection)Là phép chiếu được tạo ra bởi các tia sáng song song (ví dụ như ánh sáng Mặt Trời ở rất xa). Nó được chia thành:
- Phép chiếu xiênLà đường chiếu nghiêng so với mặt phẳng chiếu.
- Phép chiếu vuông góc (Orthographic)Là đường chiếuvuông gócvới mặt phẳng chiếu. Đây là nền tảng để vẽ bản vẽ kỹ thuật (ba mặt nhìn).
2. Nền tảng của hình học vẽ
Hình học vẽlà một ngành do nhà toán học người PhápGaspard Monge (Gaspard Monge) sáng lập. Ông nghiên cứu cách biểu diễn và phục hồi cấu trúc không gian ba chiều chính xác trên mặt phẳng hai chiều thông qua phép chiếu vuông góc. Có thể nói, nếu không có phép chiếu vuông góc, thì sẽ không tồn tại ngôn ngữ kỹ thuật cho ngành sản xuất chế tạo chính xác hiện đại.